NHỮNG CON BÚP BÊ BẰNG GIẤY
Brian lướt nhìn dãy tường dọc theo hành lang quá quen
thuộc với cậu trong nhiều năm qua. Khi cậu bước vào khung cửa số 32, một cơn
sóng tình cảm dữ dội ập tràn lên cậu, cậu phải chống chọi để không bị dìm
chết. Khuôn mặt cô em gái sáng lên với nụ cười tươi tắn cùng đôi mắt sáng
lấp lánh, như mọi lần khi cô bé thấy anh mình.
Peggy lên
bảy tuổi. Tất cả mọi người đều yêu mến em với một tình cảm vô bờ bến. Em sẽ
nói huyên thiên với người nào chịu lắng nghe, và rất hiếm khi em khóc. Peggy
đang chết dần vì căn bệnh ung thư.
Brian
thường xuyên túc trực ở bệnh viện, vì biết cô em gái bé bỏng của mình chỉ
còn sống sót được một thời gian ngắn. Cuộc sống bình thường của cậu như bao
đứa trẻ mười sáu tuổi khác đã phải chịu một chấn thương tinh thần khi nghe
chẩn đoán về căn bệnh hiểm nghèo của em mình. Cậu yêu em gái hơn bất cứ điều
gì khác trên đời, cậu muốn điên lên khi cô em gái dễ thương vô tội như vậy
đã phải chịu một căn bệnh nghiệt ngã.
Với khả
năng sáng tạo và khéo léo, Peggy đã làm cho Brian sững sờ. Em đã sưu tập
những con búp bê em đã làm. Tất cả là 62 con búp bê giấy gắn vào phía sau
giường của em. Khi Brian hỏi về những con búp bê đó, em chỉ luôn cười một
cách hạnh phúc và nói chúng là những người bạn của em. Brian buồn phiền vì
giờ đây em cậu đã không còn một cuộc sống bình thường của một đứa trẻ lên
bảy nữa, em phải tạo tự ra những người bạn cho mình. Trái tim cậu càng tan
nát hơn khi nhìn em chơi với những đứa trẻ đau ốm khác.
Mỗi ngày
trôi qua giống như tiếng tích tắc của một trái bom hẹn giờ đối với Brian.
Ngày qua ngày, Peggy trở nên ốm yếu hơn, nhưng tâm hồn em vẫn luôn mạnh mẽ.
Mỗi tiếng cười của em đâm vào tim cậu. Em hỏi vì sao cậu trông quá buồn. Cậu
khó có thể cười được mặc dù cậu luôn tỏ ra mọi việc đều ổn cả. Khi cậu không
ở bệnh viện, cậu phí hầu hết thời gian nhốt mình trong phòng. Nhiều lần cậu
đập đầu vào tường một cách không tự chủ đến khi đau điếng. Cậu khóc than,
nổi cơn điên vô cớ. Cuộc sống của cậu như vỡ tan ra, như thể chính cậu đang
hấp hối.
Hai tuần
sau ngày sinh nhật lần thứ 8, Peggy qua đời. Dù đã biết trước điều ấy sẽ
đến, nhưng cõi lòng của Brian vẫn tan nát. Cậu chưa hề chờ đợi sự hiu quạnh
mà Peggy đã bỏ lại.
Khi Brian
cố buộc mình đi qua khung cửa số 32 vào khu bệnh phòng ung thư lần cuối
cùng, cậu như chờ đợi sẽ thấy Peggy ngồi trên giường. Cậu cầu nguyện để được
trông thấy khuôn mặt rạng rỡ, giống như mọi khi của em. Nhưng chỉ còn một sự
trống vắng và lạnh lẽo của chiếc giường chào đón cậu. Cậu muốn hét lên và
đập vỡ chiếc đèn bàn trên sàn nhà. Cậu muốn làm gì đó để trốn thoát sự yên
lặng. Sự yên lặng là một điều vốn xa lạ với Peggy, nhưng em đã đi rồi, và sự
im lặng đó dày đặc đến nỗi làm cho cậu ngạt thở.
Thế rồi
cậu nhìn thấy những con búp bê giấy nhỏ nhắn từ trên bức tường mỉm cười với
cậu. Brian tìm một chiếc hộp và đặt chúng vào bên trong, vì không thể vứt đi
được. Cậu nhặt từng con búp bê một trên tường xuống, lần đầu tiên nhìn thấy
những dòng chữ trên lưng mỗi con búp bê: Terrah, Ivy, Nicole, Amy, Justin,
Chris... vv... Chỉ có một cái tên quen thuộc nằm sẵn trong óc cậu: Jesse.
Jesse từng là người bạn đầu tiên và tốt nhất của Peggy ở bệnh viện. Jesse đã
chết cách đây một năm. Thế rồi Bian nhận ra nhiều cái tên nữa, và cậu hiểu
ra vì sao chúng quá quen thuộc.
Những con
búp bê giấy là tất cả những người bạn của Peggy đã chết kể từ khi em đến
bệnh viện. Khi Brian lấy con búp bê cuối cùng thứ 62 khỏi bức tường với bàn
tay run rẩy, cậu nhận ra rằng đó là một con búp bê chưa từng có trước đây.
Nó màu tím, màu mà Peggy vốn yêu thích, với một nụ cười rộng mở được vẽ bằng
bút chì. Khi Brian lật con búp bê để đọc phía sau lưng, cậu bỗng chợt nhận
ra một thực tại không thể né tránh_ lần đầu tiên cậu hiểu rằng em gái cậu sẽ
không bao giờ quay trở lại. Nước mắt đầm đìa khi cái tên viết bằng bút chì:
"Peggy" đập vào mắt cậu.
Em đã biết
hết.
Trong đầu
cậu lại vang lên cái giọng ngọt ngào mà cậu đã từng nghe từ rất lâu, nhưng
đây là lần đầu tiên cậu hiểu được em gái mình. Suốt thời gian qua cậu đã
giấu diếm, giả vờ như mọi việc đều bình thường, vì lợi ích cho em (hay để
trấn an chính cậu?). Suốt thời gian đó, em đã biết rằng em sắp chết, tuy
nhiên chưa một lần nào em nói rằng điều đó thật bất công.
Khi những
hồi ức về Peggy tái hiện lại trong óc cậu, cậu nhận thấy rằng mình không thể
nào nhớ nỗi đã có lúc nào em thật sự không hạnh phúc. Peggy_ dù chỉ là một
đứa trẻ, đã chấp nhận bệnh tật và cái chết như một phần của cuộc đời em. Em
đã đối mặt với nỗi kinh hoàng nhất của con người với lòng can đảm và quyết
định phải làm sao để mỗi ngày em sống thật xứng đáng. Những con búp bê là kỷ
niệm và là biểu trưng của cuộc sống. Thay vì khóc than cho những người bạn
mà em từng yêu mến, em đã hồi tưởng tất cả những hạnh phúc mà họ đã mang đến
cho em. Nhìn cuộc sống qua đôi mắt của Peggy, Brian hiểu rằng em gái cậu
không muốn bị xem như một cô gái đã chết vì bệnh ung thư, mà như một cô gái
đã từng sáng lên như ánh mặt trời. Với con mắt của cậu, từng ngày, cậu đã
dẫn dắt em gái mình đến gần cái chết hơn. Còn dưới mắt Peggy, từng ngày sống
trong đời là từng ngày em được tỏa sáng.
Chỉ nghĩ
đến sự mất mát của chính mình, Brian đã để cho căn bệnh của em gái ăn mòn
tinh thần của cậu. Thay vì tỏ ra là một người anh mạnh mẽ, cậu cứ chối bỏ,
và bây giờ đã quá muộn. Lẽ ra cậu đã có thể chia sẻ cuộc sống với em mình,
nếu cậu sớm nhận ra điều đó.
Brian nhìn
con búp bê giấy nhỏ nhắn trong lòng bàn tay qua màn nước mắt, và cậu nhận ra
rằng cũng chưa quá muộn. Cậu có thể đi theo những bước chân của em, học cách
tìm thấy điều tốt đẹp nhất trong bất cứ hoàn cảnh nào. Bỗng dưng cậu có một
cảm giác kỳ lạ, muốn mỉm một nụ cười. Mặc dù nỗi buồn vẫn đang thắt chặt tim
cậu, nhưng nó cũng đã mở đường cho những nụ cười trong cuộc đời của cậu,
những nụ cười mà cậu sẽ không bao giờ có được nếu không có một quan niệm
sống như Peggy. Cậu chưa bao giờ nhận ra rằng cậu hiểu quá ít về cô em gái,
nhưng quan trọng nhất, là cậu đã học được quá nhiều từ em, một cô gái thật
can đảm.
Từ ngày
đó, Brian đã học được một điều không nên bi quan và chạy trốn trước nghịch
cảnh mà nên gắng tìm một giải pháp tích cực, còn hơn là thỉnh thoảng cứ
phải náu mình trong bóng tối của nỗi sợ hãi.
Quá thường
khi con người sống cho tương lai và cho những gì gọi là “sắp đến” mà họ quên
mất phải sống vì “điều gì”. Peggy hiểu rằng thời khắc hiện tại là một món
quà. Mỗi ngày, cô bé mở gói quà đó và khám phá tất cả những sự huy hoàng và
hạnh phúc mà nó mang đến. Nhận ra giá trị của món quà mới chỉ là một nửa của
cuộc tranh đấu. Còn cần phải có sự can đảm và lòng quyết tâm để giành được
món quà đó.
Peggy đã
ra đi, nhưng hồi ức về em, tấm lòng của em và tất cả những điều em muốn nhắn
nhủ vẫn còn tồn tại mãi qua những con búp bê bằng giấy của một đứa trẻ.
Từ Chicken Soup for the Soul